Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối mà nó là biểu hiện của sức mạnh nội tâm.            Thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười.

Bài học về gánh vác trách nhiệm

25/03/2020 21:10
Có một vị hiệu trưởng già, trong một buổi họp phụ huynh toàn trường đã kể một câu chuyện về sự trưởng thành của một doanh nhân người Nhật Bản.

Câu chuyện xảy ra sau những năm Thế chiến thứ hai. Lúc đó, nước Nhật đối mặt với một tình hình kinh tế vô cùng khó khăn, phần lớn các gia đình Nhật Bản khi đó đều rất nghèo, có cơm để ăn no đã được xem là rất khá giả. Nếu không phải là dịp lễ tết, trên mâm cơm của họ hầu như chẳng bao giờ có thức ăn đầy đủ.

Gia đình Kadokura Kiyojiro – người sau này trở thành giám đốc một công ty tư vấn được hầu hết người Nhật Bản biết đến cũng sống trong hoàn cảnh đó. Những ngày thơ ấu của ông đã trải qua một chuyện mà về sau, hành động của mẹ ông đã ảnh hưởng đến suốt cuộc đời ông.

Đó là một ngày hè năm Kadokura Kiyojiro học lớp 4, người mẹ đưa cậu con trai ra phố mua đồ. Trên đường về, Kadokura Kiyojiro nghe thấy tiếng rao bán bánh rán của một cửa hàng, mùi bánh thơm phức hết sức hấp dẫn.

Không kìm được sự hấp dẫn ấy, cậu bé dừng bước chân. Trên lớp, cậu đã nghe bạn bè kể rằng trên phố có cửa hàng bán bánh rán rất đặc biệt, có vẻ như bạn nào cũng đã được ăn rồi, chỉ có mình chưa được nếm thử lần nào, thật xấu hổ.

Nghĩ vậy, cậu nói với mẹ thật to, rằng mình muốn ăn món bánh rán một lần và bắt mẹ mua cho bằng được.

Người mẹ nhẹ nhàng giải thích, rằng gia đình không có điều kiện mua bánh, nếu mua mang về, bố sẽ rất giận và sẽ mắng mọi người.

Vậy nhưng lúc đó, cậu bé lại trách móc mẹ, nói rằng các bạn trên lớp ai cũng được ăn rồi, chỉ có mình là chưa được ăn bao giờ rồi năn nỉ mẹ cho ăn dù một lần thôi cũng được, nhất định mẹ phải mua.

Vào thời điểm sau chiến tranh, bánh rán là một món đồ ăn vô cùng xa xỉ. Những gia đình bình thường hầu như không có đủ khả năng mua nên tự nhiên, sẽ chẳng có ai dám mua bánh về ăn.

Nhưng người mẹ sau khi nghe con trai trách móc thì nhìn con một cái thật lâu rồi như hạ quyết tâm, bà kiên định nói: “Con thực sự muốn ăn bánh phải không, thôi được rồi.”

Và bà không do dự, vào thẳng tiệm bánh mua 6 chiếc mang về.

Quả nhiên, khi bố về nhà và phát hiện trên bàn, ngoài món rau mặn như thường ngày còn có thêm một đĩa bánh rán nóng hổi, anh đã lập tức nổi trận lôi đình với vợ: “Tại sao lại có thể tiêu tiền như vậy, không màng gì tới hậu quả…”

Lúc này, cậu bé mới biết sự việc thực sự đáng sợ cỡ nào và lo lắng rằng mẹ sẽ nói ra mọi chuyện. Như thế, cơn giận dữ của bố sẽ trút xuống người cậu cho mà xem.

Nhưng nằm ngoài suy nghĩ của Kadokura Kiyojiro, sự việc như cậu nghĩ đã không xảy ra. Mẹ cậu bé chỉ lặng lẽ nhận lấy lời trách mắng từ bố mà không phản bác lại dù chỉ một câu, bà cũng không có vẻ gì cho thấy mình bị oan, chỉ lặng lẽ lắng nghe, mắt cúi xuống nhìn đầu gối.

Có lẽ lúc quyết định mua bánh, mẹ cậu đã liệu được sự việc sẽ thế nào và cũng sớm cho rằng đó là quyết định của mình, chưa bàn với chồng đã tự quyết định, bị mắng cũng là đáng, không có gì phải biện hộ.

7 người tại sao chỉ mua 6 cái bánh?

Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó và diễn biến đằng sau mới là điều khiến chúng ta cảm động đến rơi nước mắt và nó cũng chứng minh một chân lý ở đời, đó là tình mẹ bao la, nó cảm hóa được cả cơn thịnh nộ của người chồng.

Thì ra, khi người chồng đang quát mắng vợ thì bất ngờ phát hiện trên đĩa chỉ có 6 cái bánh. Nhà có 5 đứa con và hai vợ chồng, tất cả là 7 người, vậy mà chỉ có 6 cái bánh, điều đó cho thấy người mẹ đã không mua bánh cho mình mà chỉ mua cho chồng và các con.

Ông lập tức nín lặng, không nói thêm điều gì, lặng lẽ cắt đôi một cái bánh, gắp một nửa vào bát vợ, một nửa còn lại đưa lên miệng.

Điều này có nghĩa là, bố đã đồng ý ăn, không giận nữa. Thời đó, chỉ khi bố ăn, cả nhà mới được động đũa. Việc bố ăn bánh như thế đồng nghĩa với việc bố đã cho phép cả nhà cùng ăn.

Các thành viên khác trong gia đình trút hơi thở nhẹ nhõm, vui vẻ ăn bữa tối có thể ngon chưa từng thấy.

Sau bữa cơm, mẹ vẫn dành cho Kadokura Kiyojiro nụ cười ấm áp. Bà nói với con bánh ngon thật và không trách một câu nào.

Kể từ sau lần đó, cậu học sinh lớp 4 luôn khắc ghi tình yêu thương vô hạn của mẹ. Việc mẹ bị bố mắng mà không than vãn trách móc mình một lời nào đã cho cậu bé một bài học sâu sắc.

Thần thái của mẹ khi chịu trách nhiệm về việc mình là cứ thế hằn sâu trong tâm trí Kadokura Kiyojiro. Mẹ đã cho cậu một tình yêu thương đầy ắp và một bài học không cần nói thành lời.

Cũng kể từ đó, cậu hiểu rằng mình không thể tùy tiện, không thể bất chấp hậu quả, một khi đã quyết định, mình phải dũng cảm đối mặt gánh vác trách nhiệm đối với những gì đã làm, không được trốn tránh, cũng không được tìm cớ để thoái thác trách nhiệm hay đổ vấy cho người khác.

Cả đời cậu bé về sau cũng biết yêu thương một cách vô tư, biết chấp nhận và gánh vác trách nhiệm mà không oán trách người khác.

 

Theo PNGĐ

Các tin tức khác