Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối mà nó là biểu hiện của sức mạnh nội tâm.            Thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười.

Vòng tuần hoàn

10/01/2019 18:24
Nhiều năm về trước, mỗi sáng sớm mai, người mẹ đều đưa đứa con của mình đi mẫu giáo. Cậu con trai thường khóc lóc và cầu xin mẹ mình: “Me ơi, con muốn ở nhà, con sẽ vâng lời, con không làm mẹ bực đâu. Con xin mẹ đừng đưa con tới trường học, con muốn ở nhà cùng mẹ thôi”.

Khi ấy, người mẹ lại vội vội vàng vàng bận rộn chuẩn bị đi làm, dường như không màng nghe đứa con mình nói điều gì…

Dần dần rồi cậu cũng nhận ra điều đó, cậu hiểu rằng có cầu xin cũng chẳng được gì. Cậu con trai trở lên cáu bẳn, tức giận, mỗi ngày đều vừa khóc vừa gào thét: “Con không muốn đến trường…”. Tuy nhiên cậu vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ, cùng mẹ xuống lầu đi học.

Nhiều năm sau, mẹ dần dần già đi, lại thêm bệnh…, còn cậu con trai bé bỏng ngày nào, giờ cũng đã khôn lớn trưởng thành. Và vì cuộc sống bận rộn với công việc, không có thời gian chăm sóc cho mẹ, càng không an tâm khi để mẹ ở nhà một mình, nghĩ đi nghĩ lại, con trai nghĩ tới một nơi…

Trước đêm đó, cậu con trai đi ra đi vào, không biết mở miệng nói với mẹ thế nào, nhưng người mẹ đã cảm nhận được điều gì sắp xảy ra: “Con trai à, mẹ sẽ không làm con tức giận, mẹ cũng không cần con chăm sóc mẹ, đừng đưa mẹ đến viện dưỡng lão, mẹ không muốn đến đó, mẹ muốn ở cùng con…”.

Từng lời nói của mẹ nghe như từ rất xa xưa đâu đó vọng về nhưng rồi nó cũng càng ngày càng yếu đi, cuối cùng thành một tiếng rên rỉ. Cậu con trai chỉ biết lặng im, rồi tìm lý do để thuyết phục mẹ. Cuối cùng, hai người cũng có mặt tại viện dưỡng lão.

Làm thủ tục xong, nhận phòng xong, cậu nói với mẹ: “Mẹ, con, con phải đi rồi…”. Người mẹ nhẹ nhẹ gật đầu đau xót nhìn bóng con mình dần dần hoà trong dòng người hối hả khuất xa…

“Con trai, hãy nhớ đến đón mẹ sớm nhé con…”.

Trên đường về, không biết tự lúc nào, những giọt nước mắt lăn dài trên mặt cậu. Người con trai nhớ lại, khi phải đến trường, cậu từng cầu xin như thế.

“Mẹ ơi, mẹ nhớ đến đón con sớm nhé…”, nhưng đáp lại tiếng gọi đó, mãi mãi vẫn chỉ là sự vô vọng xót xa…. Nước mắt cậu vẫn rơi xuống, có một dư vị nào đó cứ đau đau trong lòng khiến con người ta khắc khoải…

 

St

Các tin tức khác