Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối mà nó là biểu hiện của sức mạnh nội tâm.            Thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười.

Chiếc xe lăn dưới mưa

09/06/2019 05:53
Người ta cần phải lắng nghe lòng tốt của mình mách bảo và can đảm hành động theo tiếng gọi của con tim.

Vậy là tôi cũng đã đạt được mơ ước! Sau bốn năm vật lộn với các kỳ thi và những công việc bán thời gian để có thể trả tiền học phí, giờ đây, tôi chỉ còn phải băng qua sân trường, về nhà và bắt đầu một cuộc sống mới – sau khi tốt nghiệp đại học.

Ngày đầu tiên tôi đi làm về, trời đang nắng bỗng nhiên tối sầm, mưa lất phất rơi và càng lúc càng nặng hạt. Đường phố bắt đầu kẹt xe. Tôi định cho xe quay ngược trở lại thì thấy một người đàn ông đi xe lăn phía sau tôi. Anh ta đang xoay xở vật lộn với chiếc xe giữa ngã tư đông nghịt. Tôi chợt nhận ra đó là Jordan, một người bạn cùng lớp mà suốt bốn năm qua tôi chưa có dịp trò chuyện.

Nhưng tôi đang vội. Một buổi tiệc quan trọng đang chờ tôi. Tôi nghĩ chắc sẽ có ai đó giúp anh ta. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu mọi người ai cũng nghĩ như tôi?

Trong khi tôi còn đang phân vân, tôi thấy Jordan dù run lên dưới mưa nhưng anh vẫn nỗ lực hết sức. Rõ ràng, anh không mong đợi có ai đó giúp mình. Jordan cố gắng lăn xe ra khỏi lề đường đầy bùn. Tôi biết mình không thể bỏ anh trong lúc này được.

Tôi xuống xe, đẩy giúp anh chiếc xe lăn ra khỏi vũng bùn và đi cùng anh. Đường dốc và dài. Lúc tới căn hộ của Jordan, hai chúng tôi đều mệt nhoài và ướt đẫm. Tôi không thể tin rằng một mình Jordan lại có thể đều đặn mỗi ngày di chuyển đến trường trong suốt bốn năm qua. Còn tôi? Tôi luôn cau có mỗi khi không tìm được chỗ tốt trong bãi đậu xe.

Jordan mời tôi vào phòng để hong khô quần áo. Căn phòng của Jordan khiến tôi rất ngạc nhiên: nó không có vẻ luộm thuộm thường thấy trong các căn phòng của nam sinh viên. Những bức tường được trang trí đơn giản nhưng thẩm mỹ. Mỗi đồ vật đều được sắp xếp cẩn thận và nằm trong tầm với của Jordan. Và đặc biệt, căn phòng có rất nhiều sách.

– Bạn đã đọc hết những quyển sách này chưa? – Tôi hỏi Jordan.
– Mỗi tuần, tôi đều đọc một quyển, trong suốt bốn năm qua.

Jordan dẫn tôi vào phòng ngủ phía sau. Anh giới thiệu tôi với người mẹ nằm liệt trên giường, bà đã bị đột quỵ cách đây vài năm. Jordan kể với mẹ về cơn mưa và sự cố kẹt xe ban nãy. Nghe xong, bà mẹ cố gắng ngẩng đầu dậy và khó nhọc nói:

– Trong suốt bốn năm, chưa ai giúp con trai tôi cả. Không phải Jordan cần được giúp đỡ, mà là đôi khi nó cảm thấy cô đơn ngay giữa những người bạn cùng lớp của mình.

Tôi lặng người, không biết phải nói gì. Buổi tiệc đã hẹn lúc này trở nên xa xôi và vô nghĩa.

 

 

St

Các tin tức khác