Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối mà nó là biểu hiện của sức mạnh nội tâm.            Thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười.

Đại lễ Vu Lan Báo Hiếu Tại České Budějovice

19/09/2017 20:15
Quê người đẹp lắm con ơi, Đâu bằng quê mẹ một trời nhớ thương.

          Vào lúc 7 giờ 30 chiều ngày 16/9/2017, Đại lễ Vu Lan tại České Budějovice  chính thức được diễn ra dưới sự quang lâm chứng minh của Chư Tôn đức cùng đông đảo Phật tử người Việt hiện đang sinh sống làm việc tại Cộng Hòa Séc. Ngoài ra còn có sự tham dự của Ông Trần Hồng Phong đại diện chi hội Người Việt Nam tại Cộng Hòa Séc, Ông chủ tịch Trần Duy Khoa đại diện chi hội Người Việt Nam tỉnh Nam Séc, Ông chủ tịch Hoàng Hoa Thám đại diện Chi hội Người Việt Nam TP České Budějovice, Ông chủ tịch Nguyễn Quang Tạc đại diện hội Cựu chiến binh tỉnh Nam Séc, Chi hội Người Việt Nam, Hội Phụ nữ tại  České Budějovice, České Velenice, Písek, Vyšší Brod và các vùng lân cận cũng về tham dự  Đại lễ Vu Lan.

       Mở đầu chương trình là tiết mục dâng hoa cúng dường chư Phật, chư Tôn đức do nhóm Phật tử của đạo tràng cúng dường. Trong đại lễ, với sự cảm nhận từ sâu thẳm nơi trái tim, qua lời cảm niệm Vu lan của Phật tử An Trúc, ai ai cũng thấu hiểu được nỗi lòng của những người con xa xứ. Kể từ ngày rời xa quê hương, xa cha mẹ, lưu lạc, bôn ba nơi đất khách, tất cả những điều mà đứa con tha hương nhận được chỉ là nước mắt, là đau thương, càng cô đơn, càng tủi phận thì những người con lại càng nhớ mẹ cha đến da diết và chẳng thể nào quên được lời dặn dò ngày xưa của mẹ.

Quê người đẹp lắm con ơi,
Đâu bằng quê mẹ một trời nhớ thương.

       Mỗi ngày trôi qua nơi xứ lạ này, con của ba mẹ phải đấu tranh để giành lấy sự sống, nước mắt chan cơm, chỉ mong đổi lấy sự bình an trong chốc lát. Và cứ thế mà ngày tháng trôi qua, cuộc sống của những đứa con, nước mắt nhiều hơn nụ cười.

       Lạc lõng lại bơ vơ, đắng cay thêm tủi nhục, nơi xứ người, những người con lại chạnh lòng hướng vọng lại cố hương để được nói ngàn lời yêu thương và thực hiện những ước mơ nhỏ bé cho ba mẹ mà từ lâu con chưa làm được, để được nắm lấy bàn tay nhăn nheo mà ấm áp của người. Nhưng mong ước mãi chỉ là ước mong, ở nơi này, con không có quyền lựa chọn hay quyết định. Cuộc đời, tương lai và thân phận của con trôi nổi theo phận đời nghiệt ngã. Ở xứ tự do, nhưng tự lúc nào con đã trở thành kẻ khát khao vô vọng để có được hai chữ “tự do”. Đau khổ đến tột cùng trong bất lực, con đành ngậm ngùi bên ngày tháng dần qua

       

 1

 1

 1

 1

 1

 1

 8

 1

 1

 1

 1

 1

 1

 1

 1

 1

 1

 1

 1

 1

 1

 1

 1

Ý kiến bạn đọc

0 bình luận

Ý kiến của bạn:

  • + = ?

Các tin tức khác