Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối mà nó là biểu hiện của sức mạnh nội tâm.            Thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười.

LÁ RỤNG

06/01/2015 09:40
Hoa nở rồi hoa tàn ,Người đến rồi lại đi,Có sinh ắt có diệt Ôi! Vô thường, vô thường.

 

 

 

 

 

 

Ngọn lửa đang bập bùng bỗng vụt tắt

Người ra đi không một lời từ biệt

Bước xuống xe đã thấy di ảnh người

Nằm ngay giữa ngôi nhà nhỏ chật hẹp

Nhìn di ảnh mà nước mắt tuôn rơi

Ngọn đèn nến đã tắt từ bao giờ

Cuốc ngoài sân vẫn còn "ngồi" im đó

Nhưng vắng bóng người cuốc cỏ ngoài sân

Cảnh xanh tươi nay trơ trọi héo tàn

Khói nhan tỏa bay nghi ngút mùi hương

Ôi! Vô thường sao cướp mất người thương

Đội khăn tang lòng bỗng thấy buồn quá

Tiếng la hét của những người đưa tang

Tiếng trống vang lên, buồn thật não nề

Tiễn biệt người đưa vào chốn yên nghỉ

Ngậm ngùi một mình tuôn giòng lệ

Cài lên ngực một bông hoa màu trắng

Xin cuối đầu lạy trước đấng từ phụ

Đưa người thoát khỏi bể trầm luân

Người ra đi để lại những tiếng khóc

Để lại sau lưng những nổi buồn

Thôi con xin vẫy tay chào tạm biệt.

Ông ơi! Con chào ông

Tạm biệt người thiên cổ.

Cây giờ đây đã rụng hết lá rồi

Nhìn lên bầu trời sao, trong đêm tối

Cũng vừa lúc các vì sao đổi ngôi

Mẹ tôi nói đó là những linh hồn

Dường như đó là những tiếng than vãn

Chợt nghe thấy đằng kia mang theo một luồn sáng

Có một linh hồn bay lên thiên đàng

Ngôi sao vừa bay lên rực rỡ nhất…

Sáng ngời nhất… đó là ông ngoại tôi

“Trăng thanh rồi lại khuyết,

Hoa nở rồi hoa tàn

Người đến rồi lại đi

Có sinh ắt có diệt

Ôi! Vô thường, vô thường. 

                                                                                                                                        Pháp Quán

Các tin tức khác