Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối mà nó là biểu hiện của sức mạnh nội tâm.            Thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười.

Không biện minh

12/10/2017 15:11
Chúng ta thường có thói quen sợ người ta hiểu lầm cho nên hay biện minh, chỉnh sửa cho đúng. Việc làm này mọi người cho là bình thường, tự nhiên, không có gì sai.

Đúng là vậy, lỗi thì không lỗi, nhưng biện minh sẽ làm cho mình bị yếu đi, không có nội lực và bị thiệt thòi. Nếu người có chiều sâu hơn họ sẽ không cần cho người khác biết sớm, không biện minh rõ ràng rồi nhờ người ta hiểu dùm, như thế sẽ rất tầm thường. Bởi vì càng biện minh thì càng cho người khác thấy sự bào chữa của mình, càng để cho họ thấy mình đang xin người ta hiểu dùm về vấn đề của mình, càng mất mình, càng bộc lộ điểm yếu và chúng ta càng thất bại. Mình có lập trường sống của mình. Người khác có hiểu nhầm hay hiểu đúng gì cũng không cần thiết. Cứ để cho người khác hiểu thế nào cũng được. Việc hiểu đúng về một vấn đề, một con người là trách nhiệm và quyền lợi của họ, không phải của mình. Cho đến khi nào người ta tự hiểu ra thì mới thấy hết giá trị của nó. Có thể ngày mai họ sẽ hiểu, có thể tuần sau, tháng sau, năm sau. Cũng có thể là đời sau, khi nào đủ duyên thì họ hiểu, không chuyện gì chúng ta phải mong người ta hiểu làm gì. Nếu đời sau chưa hiểu thì sau này thành Phật họ sẽ tự nhận ra. Không có vị Phật nào mà không biết hết mọi việc của nhiều kiếp quá khứ. Thấy được việc không biện minh sẽ có lợi ích giúp cho mình lớn mạnh, có nội lực thì chúng ta sẽ làm được, không khó. Nếu bản ngã mình chưa chấp nhận thì hãy coi đây như là một cách tập tự ép mình, tự mình chuốc oan ức cho mình để tiêu trừ bản ngã, tự lớn mạnh, không cần lệ thuộc vào sự hiểu biết, cảm thông và chia sẻ của người khác. Có dám tự ép mình như vậy thì mới thấy được mình lớn mạnh như thế nào.

Có một anh thanh niên nọ tự thấy mình là người thành đạt, có trí tuệ, có địa vị khá đặc biệt trong xã hội cho nên phát ngôn hơi chủ quan. Khi đến gặp quý thầy, anh ta hỏi: “Tôi hỏi thật thầy, thầy tu hành như vậy có bao giờ thèm thịt bò và lén để ăn không?” Anh ta hỏi đúng thôi, vì anh ta đang thèm thịt bò nên nghĩ ai cũng thèm thịt như mình và lén ăn là phải.

Nếu lúc đó quý vị tức lên cho là xúc phạm thì mình đã mất bình tĩnh, mở miệng nói theo sự mất bình tĩnh đó thì bị mất mình rồi. Có điều gì đúng và giá trị trong một tâm trạng không còn giữ được là chính mình nữa.

Điều thứ hai, nếu quý vị cố tình bào chữa: “Anh nghĩ sao kỳ vậy? Tôi ở đây thịt bò ở đâu ra mà mua. Xung quanh còn bao nhiêu người nữa chứ có phải tôi ở một mình đâu, làm sao lén đi đâu để ăn được?...” Mình càng càng bào chữa, càng năn nỉ anh ấy hiểu cho mình, cố muốn chứng tỏ mình đúng, mong người ta đừng hiểu lầm về mình. Nhưng tất cả đều vô ích, họ sẽ không bao giờ tin. Nếu đã tin mình thì người ta sẽ không đi hỏi câu ấy. Mà đi hỏi tức là chưa tin. Khi đã không tin, hồ nghi rồi thì mình càng bào chữa cũng chỉ làm cho họ càng nghi thêm mà thôi. Nên mỉm cười và trả lại sự hoài nghi cho họ, còn mình nên giữ lấy sức sống bình thường hàng ngày vốn tốt của chính mình. Không việc gì phải suy nghĩ.

Bởi càng bào chữa hay trả lời thế nào cũng chỉ là nói theo lời của họ. Vì câu hỏi của họ vừa đưa ra đó để mình khởi lên và nói theo, rồi bào chữa, như thế là chúng ta đã đánh mất mình. Khi mình muốn người ta hiểu đúng về mình là chúng ta đã đem mình ra cho họ hiểu, không còn là chính mình nữa. Muốn người ta hiểu đúng về mình tức là đem cái của mình mà đi nhờ người ta hiểu, đó là một sai lầm lớn. Tại sao không tập chính mình tự hiểu cho mình? Nhờ người khác hiểu thì có ích gì đâu? Có nhất thiết phải như vậy không? Có cần thiết lắm không?

Chúng ta thường nghe mọi người vẫn nói rằng, tôi nói điều bí mật này cho chị nghe, nhưng đừng nói cho ai biết. Nhưng khi nhắc giữ gìn bí mật là lúc nhờ người ta quảng bá tốt nhất. Tại sao mình không tự giữ bí mật cho mình mà lại đi nhờ người khác giữ giúp. Bí mật của mình, tại sao tự giữ không nổi? Là vì không đủ nội lực, còn yếu quá. Khi muốn tâm sự là đã phơi bày cái yếu ra rồi. Khi yếu là chúng ta sẽ tự sợ mình, là nguồn gốc để sợ tất cả mọi thứ.

Ngược lại, cũng câu hỏi đó, quý vị bình tĩnh mỉm cười và cứ để mọi người cười rần lên cho hả dạ, sau đó mọi thứ ngông nghênh, hống hách sẽ tự chìm xuống. Con người ta như con sóng vậy. Mình cứ cho người ta vỗ cái ầm lên rồi nó sẽ tự hạ xuống. Cho nên khi sóng đến thì đừng có dại mà đương đầu. Người khôn là sóng lên thì núp xuống, sóng hạ thì chúng ta thành công. Khi bị hỏi vậy, mình cứ nhẹ nhàng, làm thinh, uống nước xong xuôi, nhìn anh ta và cười cười thì thần lực của anh ta sẽ bị sụp đổ. Có khi không nhất thiết phải dùng lời nói, cái thần sắc nó cũng tự biết cách chinh phục nhau.

Không hề khó chịu; vui vẻ, chan hòa, tỉnh sáng, mỉm cười và nói: “Quý thầy thấy anh hỏi cũng khá là lạ! Nếu quý thầy đã lén ăn thịt thì đâu có khai mà anh hỏi. Nếu đã lén đã giấu thì sao lại đi khai? Anh hỏi câu đó sẽ không bao giờ có câu trả lời thật”.

Như là một câu nói khôi hài cho anh ta cười đắc ý và hạ nhiệt xuống, mình mới nói tiếp: “Bây giờ anh muốn biết quý thầy có thèm ăn thịt bò và lén lút để ăn hay không thì hơn ai hết, anh phải thí nghiệm thì mới cảm nhận và biết được. Anh về cố gắng ăn chay năm năm, không ăn thịt cá, chỉ ăn rau thôi. Sau năm năm, anh thử ăn thịt bò xem lúc đó cảm giác của anh có thèm hay không thì biết liền. Còn bây giờ quý thầy có diễn tả thế nào anh cũng không thể biết được”.

Như vậy là trả lại câu hỏi cho anh ta và chính anh ta phải có trách nhiệm với câu hỏi của mình. Muốn biết thì tự đi tìm lấy mà biết. Còn không thì cũng đành chịu thôi. Chuyện của mình, không cần anh ta phải biết làm gì! Quý vị có làm như vậy mới thấy được sức mạnh và bản lĩnh của mình. Còn cứ nghe hỏi rồi cố hết sức để minh oan, bào chữa thì chỉ làm cho người ta càng nghi, mình càng bị yếu và tự mình chuốt lấy đau khổ cho mình.

Quý vị thử nghĩ một người đã ăn chay năm năm thì sau đó họ còn thèm ăn thịt bò nữa không? Thợ lên xây chùa trên đây ăn chay trong vòng 15 tháng. Sau đó về nhà không còn ăn cá thịt được nữa, ngửi mùi là bị tanh và khó chịu. Đó mới chỉ là một năm rưỡi mà đã không còn ăn cá thịt được. Quý thầy ăn chay đã gần 30 năm rồi mà hỏi có thèm thịt không thì rõ là anh này chưa có kinh nghiệm ăn chay rồi. Anh ta ở trong thịt và thèm thịt rồi nghĩ ai cũng thèm thịt như mình. Có khác nào một đầu bếp nấu nướng quẹt lỡ nước tương lên mũi mình, sau đó đi đâu cũng nghe mùi nước tương rồi la lên, ai làm đỗ nước tương khắp nơi vậy nè.

“Nếu anh muốn biết người ăn chay có thèm thịt hay không thì anh phải tự mình trải nghiệm lấy. Còn nếu không chịu trải nghiệm thì vĩnh viễn không bao giờ biết điều này, đừng đi hỏi mà mệt.”. Nói thẳng ra là như vậy, nhưng sẽ mất lòng nhau, cho nên mình chỉ cười chơi, nói nhẹ nhàng cho có câu chuyện thôi. Còn anh ta có hiểu hay không là việc của anh ấy. Sao lại phải bắt anh ta đi hiểu mình?

Mình hay có tật dại là sợ nếu không giải thích, nhỡ người ta hiểu lầm mình sao? Cố nói cho hiểu, chạy theo ra tận ngoài cổng để giải thích này nọ, van xin họ hiểu cho mình. Làm như vậy chẳng khác nào cho người ta càng nghi mình thêm. Câu chuyện nghe thật tức cười, nhưng chúng ta có hay bị mắc phải như vậy không? Bình thường khi bị hiểu lầm thì mình càng đi bào chữa; khi càng bào chữa thì họ lại càng nghi ngờ. Bào chữa rồi lại lo sợ họ không hiểu mình cho nên chúng ta lại càng lo lắng, bất an và đau khổ. Đó là chúng ta không biết cách tự chiến thắng mình.

Nguyên nhân gây ra điều này cũng là do niệm tưởng. Mình cứ khởi niệm rồi lao theo liền, lâu ngày thành thói quen, không bình tâm tỉnh trí cho nên không có khí lực. Gặp ai nói gì là nói theo, giải thích, bào chữa, lý luận, chống đối lại liền, tức là quý vị đang theo duyên bên ngoài. Quen như vậy lâu ngày thành tật rồi, khi nghe người ta nói xóc là mình phản ứng ngay cho nên bị thất bại.

Ngược lại, bất cứ điều gì xảy ra quý vị cũng tỉnh táo. Lâu ngày thành quen và sẽ có năng lực, sức mạnh. Nhờ vào năng lực đó cho nên khi gặp việc thì mình tự tỉnh táo và xử lý sẽ đưa đến hiệu quả như ý. Nếu hàng ngày quý vị không tập thì không có lực cho nên khi gặp việc sẽ không dễ tỉnh được. Giống như không dồn vốn, không có vốn thì lấy đâu để xài. Giờ đang vui, đang nói cười khỏe mạnh, mọi thứ đang thuận lợi cũng phải tập tỉnh giác. Mới đầu sẽ thấy hơi khó, nhưng phải tập, phải huân hành động lâu ngày thành thói quen. Huân thói quen theo năm tháng sẽ có sức mạnh. Gặp việc, quý vị không cần tỉnh thì nó cũng tự tỉnh, và chính sự bình tĩnh này khiến cho chúng ta có sức mạnh, có bản lĩnh, tự tin và trí sáng; cách giải quyết công việc sẽ hoàn hảo.

Năng lực này giúp chúng ta thành công trong cuộc sống hàng ngày. Đến lúc bệnh yếu, nhắm mắt lìa đời, lực tỉnh này vẫn thường trực. Vì nó đủ lớn mạnh cho nên nó vẫn hiện hữu, không mất. Chính nhờ lực tỉnh này nên khi những chuyện trời ơi đất hỡi có ùa về, chúng ta vẫn định tĩnh, bình thường và không động niệm. Vừa thấy chuyện không tốt thì liền bỏ qua một bên, ghi nhận, mai mốt sửa sau, không thèm nghĩ tới. Là chuyện tốt cũng để qua một bên, sẽ làm tiếp, đừng có nghĩ. Thương nhớ con cháu ư? Ghi nhận lòng tốt đó. Có thương nhớ gì cũng phải chết, bây giờ không sống được nữa thì coi như nhớ để chào lần cuối, bỏ qua đi, chỉ tỉnh giác. Khi tất cả mọi thứ quý vị khẳng khái giải quyết dứt khoát như vậy thì chúng ta còn lại một lực tỉnh hiện tiền. Sống trở lại bằng năng lực tỉnh giác đó, quý vị sẽ có quyền chọn được đường mình đi, không bị nhầm lẫn. Nếu không thì sẽ bị cuốn theo chiều gió, nguy hiểm vô cùng.

 

Trích Chúng Ta Sợ Gì Nhất - TG: Thích Tâm Hạnh - Theo Thường Chiếu

Ý kiến bạn đọc

0 bình luận

Ý kiến của bạn:

  • + = ?

Các tin tức khác