Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối mà nó là biểu hiện của sức mạnh nội tâm.            Thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười.

Bước tới thảnh thơi

18/09/2013 08:26
Thở vào ta biết ta đang thở vào, thở ra ta biết hơi thở ra. Thở vào tôi biết tôi đang có tâm hành giận dữ, thở ra tôi biết tôi đang giận giữ. Tôi tập dừng lại, nhìn sâu hơn và nhớ ngay rằng mỗi lần giận dữ tôi thường mất khôn, ăn nói hành xử quá dại dột để sau hối hận thì đã trễ.

Buổi pháp thọai ngày thứ hai của khóa tu, Sư ông giảng 8 bài tập đầu trong 16 bài tập của kinh Quán Niệm Hơi Thở. Bốn bài tập đầu giúp ta làm chủ hơi thở, chăm sóc và làm an bình thân ta, 4 hơi thở kế là nhận diện và làm an bình cảm thọ, bốn hơi thở kế nữa thì giúp ta làm chủ và chăm sóc mảnh đất tâm của chúng ta... Thở vào ta biết ta đang thở vào, thở ra ta biết hơi thở ra. Thở vào tôi biết tôi đang có tâm hành giận dữ, thở ra tôi biết tôi đang giận giữ. Tôi tập dừng lại, nhìn sâu hơn và nhớ ngay rằng mỗi lần giận dữ tôi thường mất khôn, ăn nói hành xử quá dại dột để sau hối hận thì đã trễ. Tôi tập không nói không làm khi giận dữ và chờ an bình được tâm giận dữ này rồi mới từ tốn, nhẹ nhàng hành động. Hành động sao cho đạt mục đích mà không tổn thương ai. Thở vào tôi biết tôi đang ganh tị, thở ra tôi biết tôi đang ganh tị. Thở vào tôi biết tôi đang tham đắm, thở ra tôi biết tôi đang tham đắm… Chỉ cần bạn biết rõ tâm hành của bạn đang ở trạng thái nào, bạn ôm ấp, vỗ về nó. Tự nó sẽ biến mất hoặc chuyển hóa sang tâm hành khác nhẹ nhàng hơn.

 

Khi em bé mới sanh ra, trái tim em còn rất nhỏ. Em chưa cảm nhận được những đau khổ, vui buồn. Từ từ, em được nuôi lớn lên, tùy theo môi trường, hòan cảnh, đất tâm em đuợc gieo những hạt giống tốt hay xấu là do gia đình, học đường, xã hội chung quanh em. Có phần đóng góp tích cực của huyết thống cha mẹ, tổ tiên nội ngọai hai bên, nhưng yếu tố chính vẫn là cái nghiệp lực ta mang theo từ đời quá khứ, cái tốt lẫn cái xấu, cái thông minh và ngu độn, cái khéo léo lẫn cả khờ dại, cái quảng đại lẫn cái ti tiện, Cái tham lam lẫn cái xả bỏ, cái thiện và cái ác đã đeo đuổi ta từ hằng sa số kiếp, do chính ta tạo ra, chứ không phải ai khác.

 

Thiện căn ở tại lòng ta

Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. (Kiều)

 

Thế nên, cuộc sống ta chìm nổi theo cái ăn, cái mặc, gia đình, con cái. Vì những hệ lụy đó nên ta cứ mải miết chạy theo, nếu không gặp bạn đạo (tăng thân) tu hành tốt, từ từ ta sẽ bị mê đắm trong tiền tài, danh vọng và quyền lực kéo đi và càng ngày càng sa vào đường xấu. Nhưng nếu may mắn được tham dự một khóa tu học có bạn lành thật nhiều, có cả ngàn bạn lành như hôm nay, bồ đề tâm ta được tưới tẩm lại và ta sẽ có dịp dừng lại con đường tuột dốc cũ và từ từ trở lại nếp sống thanh lương chánh niệm, để biết đủ về vật chất và để dành nhiều thì giờ cho con đường thánh thiện hơn.

 

Bước đi trong chánh niệm, chúng ta sẽ tiếp xúc được những sự màu nhiệm của cuộc sống. Từng bước chân thiền hành đã cho tôi tiếp xúc được với đất trời vào Thu nơi tu viện Bích Nham. Dưới chân tôi, muôn ngàn chiếc lá chết màu nâu của đất, màu đỏ của mặt trời, xào xạc mỗi buớc chân đi. Ngẩng nhìn lên, rừng cây cành lá xanh ngả màu vàng, cam, đỏ nâu hay úa, đan nhau, để lộ những khỏang trống cho những giọt nắng long lanh chiếu rọi, tạo nên vẻ đẹp dị thường.. Mỗi ngày, lá cây phong đều thay đổi màu lá. Từ màu xanh tươi đổi sang màu vàng tươi, rồi vàng cam, hoặc đổi sang màu huyết dụ đỏ tươi, điểm lấm tấm những nốt đen như những nốt tàn nhang trên da mặt các cụ tuổi xế chiều. Nhìn rừng cây, tôi cảm nhận rõ nét vô thường của đời người. Rừng cây và nhân lọai chịu chung định luật vô thường. Từ sinh lão bệnh tử, không ai thóat khỏi.. Nhưng rừng cây sống hạnh phúc hơn chúng ta. Chúng thanh thản lớn lên giữa núi rừng, không thương ghét, không giận hờn, hơn thua, ganh tị. không tham dắm, không gây ra óan thù, khổ đau cho đồng lọai. Thế nên, rừng cây hầu như ít bệnh tật, tâm chúng vô tư, chỉ có hát ca theo gió mát, trăng thanh và những tia nắng long lanh theo mây trời. Đôi lúc rừng cây bị cơn giông bão, cây cổ thụ vẫn vững chãi, còn các cây non bị gió bão bật bứt rễ, làm ngả nghiêng, chúng biết mình còn yếu ớt, không than thở, chấp nhận làm than củi, hoặc vùi xuống lòng đất để hóa thân, hòa vào lòng vũ trụ.

 

Lòai người thông minh nhất trong các lòai sinh vật, có óc sáng tạo, mẫn tuệ, chinh phục đựợc cả thiên nhiên, biết sáng chế ra muôn ngàn dụng cụ điện tử, phục vụ cho cuộc sống càng ngày càng tiện nghi sang trọng. Chính sự thông minh, sáng tạo thái quá ấy đã dẫn đến hậu quả mất cân bằng sinh thái. Trái đất bị hâm nóng bởi nhà kính, bởi hơi nóng từ các nhà máy khổng lồ, máy nóng, máy lạnh điện chiếu sáng … chạy liên tục, tỏa nhiệt lượng quá nhiều, rồi phá rừng, làm ô nhiễm sông, biển, thải quá nhiều chất nhựa, bịch nilong làm cho đất mẹ rã rời, gây ra khí hậu biến đổi, bệnh tật phát sinh nhiều hiện tựơng quái lạ, khiến ngành y khoa giỏi nhất thế giới cũng chưa tìm ra thuốc chữa.

 

Tâm lý con người cũng do cuộc sống hối hả, phát sinh ra nóng nảy, giận giữ, si mê, không làm chủ đựơc mình, tạo ra bao điều oan trái trong cuộc sống. 

 

Thiền sư Nhất Hạnh, với cái nhìn sâu sắc, thông tuệ, ngài đã tìm ra trong giáo lý đạo Phật một pháp môn hữu hiệu giúp cho con người tìm lại chính mình, đó là thiền chánh niệm.

 

Dù là kiến thức uyên thâm cả về văn học, triết học Đông Tây và khoa học hiện đại, thầy đã thực sự áp dụng trí tuệ và từ bi của Bụt vào cách hành sử đầy bao dung, tha thứ những kẻ làm hại mình, đã trao truyền cho thế giới một hướng đi hạnh phúc và an lạc ngay trong cuộc đời này. Theo dõi suốt 3 khóa tu từ tu viện Lộc Uyển, tu viện Mộc Lan, tu viện Bích Nham, và tham dự những ngày chánh niệm ở các tu viện trên, tôi đã gặp khỏang 5 ngàn thiền sinh, cả người ngọai quốc đến người Việt Nam, đều chia sẻ niềm hạnh phúc của họ từ ngày được học pháp môn Làng Mai, họ đã tìm lại hạnh phúc và sức khỏe mà tuởng chừng sắp bị tan vỡ. Nhiều người đã xúc động khóc vì mang ơn Thầy.

 

Chiều nay, đi dạo trong rừng phong tu viện Bích Nham, nghe tiếng nuớc chảy róc rách từ con suối nhỏ, nghe tiếng lá thu xào xạc dưới mỗi buớc chân đi, nghe tiếng gió rì rào, nhẹ cuốn theo muôn lá vàng rơi rụng, tôi thấy xót xa nhớ đến lời chia sẻ của của một thiếu phụ Việt Nam, chị đã chảy nuớc mắt kể lại:

 

Buổi pháp thọai cuối cùng của Thầy ở tu viện Mộc Lan, một cựu chiến binh Mỹ đã lên hỏi một câu làm mọi người xúc động. Ông ta đã tham gia chiến tranh Việt Nam, đã gây ra tổn thất, mất mát nhiều cho cả người Việt lẫn dân tộc Mỹ. Bây giờ ông phải làm gì để xoa dịu niềm đau, nối lại truyền thông giữa đồng bào Mỹ - Việt. Thầy từ bi nhắc là dĩ vãng đã qua rồi. Hãy sống với hiện tại, mở cửa trái tim, nuôi dưỡng tình yêu thương cho bản thân mình, gia đình và xã hội. Điều ông có thể bù đắp lại cho người Việt Nam là ông hãy trở lại Việt Nam, làm những điều tốt cho đất nuớc này theo khả năng của ông. Ví dụ như chung góp sửa lại những con đường, xây cái cầu cho trẻ em đi học, hay giúp đỡ các cháu nghèo khó, khuyết tật để các cháu được tiếp tục đến trường…..

 

Tôi đã làm điều thiện nguyện đó gần nửa cuộc đời, những đóng góp ít ỏi ấy như muối bỏ biển. Đất nuớc tôi còn nghèo lắm, cả vật chất lẫn tinh thần. Chỉ có con đường tu tập theo lời Bụt, sống tỉnh thức, nhìn lại tâm mình, nhận ra những điều phải trái, hành xử với tha nhân bằng tâm thương yêu chân thật, tấm lòng bao dung thì mới đưa mọi người đến hạnh phúc an lạc.

 

Muốn đưa một dân tộc đến thái bình thịnh vuợng, dân chủ tự do thật sự thì những người lãnh đạo phải biết thức tỉnh, biết đặt quyền lợi và hạnh phúc của nhân dân lên trên hết. Thực hiện một chế độ công bằng, đức trị, sáng suốt thì quê hương Việt Nam mới phát triển cùng thế giới năm châu, mới có tự do - hạnh phúc như khẩu hiệu mà quý vị lãnh đạo đã nêu ra hàng nửa thế kỷ rồi.  

 

 

Chân Y Nghiêm(Làng Mai)

 

Các tin tức khác