Vinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo SliderVinaora Nivo Slider

Từ bi và độ lượng không phải là dấu hiệu của yếu đuối mà nó là biểu hiện của sức mạnh nội tâm.            Thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười.

Làm sao lãnh hội được

11/04/2015 22:07
Thiền sư Vân Môn sau khi khai ngộ nơi Mục Châu Trần Tôn Túc, bèn ra ngoài du phương. Tại Giang Châu, gặp viên quan Thượng thư Trần Tháo, Trần Thượng thư cũng là học giả nhà thiền, vừa gặp Vân Môn ông liền thử nghiệm hỏi :

- Thế nào là việc hành cước của thiền tăng ?

Vân Môn không đáp, hỏi ngược lại :

- Ông hỏi câu này mấy người rồi ?

Tôi hỏi mấy người mặc kệ, bây giờ xin hỏi ngài ?

- Thế nào là tam tạng kinh điển một đời Như Lai ?

- Quyển vàng trục đỏ.

- Đó là giấy mực văn tự, không phải chân nghĩa Phật pháp. Mời ông nói lại, thế nào là giáo nghĩa ?

- Miệng muốn nói mà không có lời, tâm muốn duyên mà không có nghĩ.

- Miệng muốn nói mà không có lời, đó là đối có lời ; tâm muốn duyên mà không có nghĩ, đó là đối vọng tưởng. Mời ông nói lại, thế nào là giáo nghĩa ?

Thượng thư không đáp được, Vân Môn lại hỏi :

- Thượng thư thường đọc kinh Pháp Hoa phải không ?

- Phải

- Trong kinh nói : “Tất cả nghề nghiệp đều không trái thật tướng ?”. Xin hỏi trời phi phi tưởng có mấy người thoái vị ?

Thượng thư mờ mịt không biết đáp thế nào.

Vân Môn nói :

- Tôi xem qua mười kinh năm luận, sau đó bỏ hết vào tùng lâm tu hành, trải qua mười năm hai mươi năm còn chưa được đại ngộ, Thượng thư chỉ xem mấy quyển làm sao lãnh hội được ?

- Xin thiền sư thứ lỗi cho, đó là tội lỗi của tôi.

Từ đó Vân Môn trụ nhà Trần Thượng thư ba năm.

 

Theo Thường Chiếu

 

Các tin tức khác